tôi là cao phú soái

Một bộ truyện hài hước với nam chủ vừa nghèo vừa lùn nhưng lại có cái tên gây chấn động: "Cao Phú Soái". Sau khi trải qua hàng loạt những sự kiện kỳ lạ, liệu một người bình thường như cậu có thể lột xác, chạm tay đến đỉnh cao danh vọng hay không? Toàn bộ nội dung do SNAP Studio đăng tải. Tôi họ Cao, tên là Phú Soái, độc thân. Không biết có phải do năm đó cha mẹ già tiên tri trước hay không mà đặt cho tôi cái tên kinh hãi thế tục như thế này. Nhưng trên thực tế, "cao" không liên quan gì đến tôi, chỉ miễn cưỡng được 1m75, "phú" càng không phải nói, đến nay Iphone đầy đường, mà tôi vẫn ôm con Tôi là Cao Phú Soái | Chapter 2424丨đọc miễn phí, rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Tôi là Cao Phú Soái - Chapter 24 - truyện tranh mới nhất.medoctruyen - Ngôn Tình Tôi là Cao Phú Soái | Chapter 4242丨đọc miễn phí, rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Tôi là Cao Phú Soái - Chapter 42 - truyện tranh mới nhất.medoctruyen - Ngôn Tình Khi dịch nôm lại từ tiếng Trung thành tiếng Việt thì chúng ta có thể hiểu là Cao có nghĩa là cao to, Phú chỉ sự giàu có, Soái chỉ đến những người đẹp trai. Tổng thể lại cụm từ Cao phú soái dùng để chỉ những chàng trai có thân hình đẹp đi kèm là sự giàu có dư dả của các chàng trai. Tôi Là Cao Phú Soái Truyện Tranh Trực Tuyến. Tôi họ Cao, tên là Phú Soái, độc thân. Không biết có phải do năm đó cha mẹ già tiên tri trước hay không mà đặt cho tôi cái tên kinh hãi thế tục như thế này. mesfinighmi1973. 勾搭到一个高富帅 Câu đáp đáo nhất cá cao phú soái Làm quen được một anh cao phú soái Tác giả 羲玥公子 Hi Nguyệt Công tử Thể loại Hiện đại, đoản văn, võng phối, ngọt sủng ấm áp. Ôn nhu công X Nội hướng thụ Nguồn Hủ giới ___☆___ ☆ Khách hàng là cao phú soái Nghỉ hè năm thứ 3 đại học, Chung Hựu Huy đi thực tập ở một công ty đầu tư. Công ty này thuê văn phòng ở tòa nhà khu trung tâm vô cùng sa hoa đắt đỏ. Đi làm ở công ty mỗi ngày đều mặc áo vest đi giày da, chuẩn dáng người làm ăn thành đạt. Sinh viên chưa tốt nghiệp đi thực tập chính là đối tượng bóc lột của các nhà tư bản, mà chính những sinh viên ấy cũng tự nguyện trở thành đối tượng bị bóc lột với suy nghĩ bản thân chưa có kinh nghiệm công việc. Công việc thực tập mà Chung Hựu Huy làm chính là phụ trách gọi điện thoại tìm kiếm khách hàng, giới thiệu cho khách về tình trạng lên xuống gần nhất của giá vàng và ngoại tệ, thuyết phục khách hàng gửi tiền vào công ty đầu tư của cậu, tiến hành giao dịch vàng cùng với ngoại tệ kiếm tiền lãi. Ở công ty đầu tư như thế này, tiền trợ cấp cho người thực tập ít đến mức đáng thương. Nếu một tháng mà ký được 5 khách hàng sẽ nhận được một khoản trợ cấp cố định là 900 NDT, còn lại là tiền bonus dựa trên số tiền lãi phát sinh từ khoản đầu tư của khách hàng. Trước khi vào công ty, Chung Hựu Huy chưa từng nghĩ rằng công việc của mình sẽ là cầm một tờ danh sách số điện thoại, bấm máy, giới thiệu một cách máy móc nguyên nhân mình gọi điện rồi nhận lại những tiếng dập máy khó chịu. Nếu là khách hàng nữ thì thái độ sẽ tốt hơn một chút, nhiều người còn chịu nói chuyện với cậu. Nhưng cậu biết họ làm vậy chỉ vì muốn nghe giọng nói của cậu. Là một CV khá nổi tiếng trong giới lồng tiếng, giọng nói của cậu đủ quyến rũ để có thể khiến cho nhiều nữ sinh phải la hét vì phấn khích. Nhưng cứ nhắc đến việc đầu tư tài chính là những người này lại quay ngoắt 180 độ, vội vàng nói có việc bận rồi cúp điện thoại. Kiên trì được hơn một tuần, Chung Hựu Huy cảm thấy tiếp tục ở lại đây chính là lãng phí thời gian. Công việc thực tập trong suy nghĩ của cậu không phải là gọi điện thoại suốt ngày không ngừng nghỉ rồi lại bị hiểu lầm là lừa đảo hoặc bán hàng đa cấp. Nhiều người vào thực tập cùng đợt với cậu đã xin nghỉ vì không kiếm được khách hàng, điều này khiến Chung Hựu Huy càng thêm dao động, cậu nghĩ tính cách của mình cũng không hợp với công việc này. Đưa ra quyết định ngày mai sẽ nghỉ việc, Chung Hựu Huy nghiêm túc hoàn thành nốt công việc của hôm nay, tiếp tục bấm điện thoại. Khi bên kia nhấc máy, cậu dùng giọng nói dịu dàng nhất nói “Xin chào ngài, tội gọi đến từ công ty TNHH quản lí tài sản đầu tư Kim Anh. Không biết ngài trước giờ có quan tâm đến giá vàng và ngoại tệ không ạ?” Đầu bên kia im lặng không có dấu hiệu phản hồi nào, cầm máy một lúc, Chung Hựu Huy đang định tắt máy thì lại nghe thấy một giọng nói trầm ổn thành thục từ bên kia truyền đến. “Có xem qua trên tin tức, nhưng cũng không chú ý lắm.” Nghe được hồi âm, Chung Hựu Huy vui vẻ tiếp lời “Vậy không biết ngài có hứng thú đầu tư vào vàng hay là ngoại tệ không ạ?” “Công ty chúng tôi là chi nhánh của một sàn giao dịch bên Anh, chuyên tiến hành giao dịch đầu tư vàng cùng với ngoại tệ. Nếu ngài có hứng thú tiến hành đầu tư thì có thể thử tìm hiểu công ty chúng tôi. Chúng tôi có nhân viên chuyên nghiệp có thể giúp ngài phân thích giá thị trường và tiến hành đầu tư, vô cùng tiện lợi và uy tín.” Bên kia chỉ trả lời ngắn gọn một chữ “Ừhm.” Chung Hựu Huy không biết câu trả lời này có ý gì, vì thế hơi ngập ngừng hỏi lại một câu. “Xin hỏi không biết ý của ngài như thế nào ạ?” “Tôi quả thật cũng đang có dự định đầu tư vào lĩnh vực này.” “Xin hãy thử tìm hiểu và trao niềm tin cho công ty chúng tôi.” “Công ty Kim Anh đúng không? Cũng có thể suy xét.” “Vậy…” Chung Hựu Huy đang cảm thấy cực kì phấn khích. Đây là khách hàng đầu tiên có thái độ đồng ý với cậu trong suốt mười ngày cậu làm việc ở đây. Vì tâm tình kích động mà giọng nói cậu hơi run run “Không biết ngài có thể dành chút thời gian đến công ty chúng tôi để tìm hiểu và kí kết hợp đồng không ạ?” “Hiện tại không tiện cho lắm.” Nghe những lời này, Chung Hựu Huy giật mình. Lại thêm một lần thất bại sao? “Cậu đến đây đi.” Giọng nói trầm ổn tiếp tục vang lên. Chung Hựu Huy hơi do dự. Vốn dự định của cậu là sẽ làm nốt hôm nay rồi nghỉ, nhưng bây giờ lại có khách hàng đồng ý kí hợp đồng… Chỉ ngập ngừng vài giây, cậu trả lời “Vâng được ạ, xin hỏi tôi có thể đến gặp ngài ở địa chỉ nào ạ?” Đối phương hỏi địa chỉ của cậu, sau đấy hẹn cậu ở một quán cà phê gần công ty, nếu đi bộ chỉ mất tầm mười phút. Chung Hựu Huy nghĩ, nếu đã hẹn gần công ty cậu đến vậy sao không đến hẳn công ty luôn đi. Thời gian hẹn gặp là 3h rưỡi chiều. 3h, Chung Hựu Huy xin phép quản lý đi ra ngoài. Quản lý vừa nghe lí do đi gặp khách hàng kí hợp đồng của cậu, liền cười toe toét tiễn cậu ra đến cửa. Chung Hựu Huy để hợp đồng vào file đựng tài liệu, rồi hứng cái nắng chiều chạy vội đến quán cà phê. Cậu đến sớm hơn mười phút so với giờ hẹn, cậu đi vào quán tìm một vị trí thoải mái để ngồi rồi chờ đợi trong thấp thỏm. Thỉnh thoảng cậu lại liếc nhìn cửa ra vào một chút, tâm trạng vừa mong chờ lại vừa khẩn trương. Cảm giác y như hẹn gặp một người mới quen ở trên mạng. Đúng giờ hẹn, một thanh niên mặc một chiếc áo phông không cổ màu xám bước vào quán. Chung Hựu Huy ngẩn người nhìn anh ta, không dám khẳng định đây có phải là người khách hàng cậu hẹn hay không. Giọng nói trong điện thoại thành thục, trầm ổn, khiến cậu có ấn tượng khách hàng của mình sẽ là một đại thúc hơn ba mươi đã kết hôn. Còn người trước mắt, cảm giác như đang gặp một ngôi sao thần tượng. Chung Hựu Huy cầm điện thoại lên, muốn gọi điện để xác nhận, lại không ngờ điện thoại của cậu vang lên trước, trên màn hình hiện hai chữ “Khách hàng”. Chung Hựu Huy ngẩng đầu, nhìn thấy người thanh niên kia đã đi đến trước mặt cậu. Giật mình, cậu đứng dậy lúng túng cúi chào. “Chào anh.” “Cậu là người của công ty đầu tư Kim Anh?” “Vâng.” Chung Hựu Huy ngẩng đầu nhìn đối phương, không biết nên xưng hô như thế nào. “Anh chính là người đã nhận điện thoại của tôi sao?” “Chính là tôi.” Anh ngồi xuống đối diện cậu. “Ngồi xuống rồi nói chuyện.” Chung Hựu Huy cung kính ngồi xuống. “Tôi có thể gọi cậu là gì?” Chung Hựu Huy ngại ngùng trả lời. “Họ của tôi là Chung, tên là Hựu Huy.” “Là những chữ nào?” “Chữ Hựu trong hộ hựu’ _ phù hộ và chữ Huy trong nhật huy’ _ ánh sáng mặt trời.” “Tên rất hay.” “Cám ơn anh.” Chung Hựu Huy cảm thấy có chút sai, bình thường đáng lẽ cậu nên là người hỏi khách hàng vấn đề này. Cuối cùng nhận ra được điều này, cậu vội vàng hỏi lại. “Không biết tôi phải xưng hô như thế nào ạ?” Anh rút một chiếc danh thiếp ra đưa cho cậu. “Danh thiếp của tôi.” Chung Hựu Huy cầm lấy, đầu tiên là nhìn thấy tên của anh, Âu Việt, nhìn xuống đến chức vụ, Tổng giám đốc công ty TNHH Minh Thành. Cậu hơi giật mình một chút, không ngờ khách hàng đầu tiên của cậu lại là một nhân vật lớn như vậy. Vụng trộm liếc mắt nhìn anh một chút, cậu thêm một câu kết luận, chính là tổng tài cao phú soái chỉ có trong tiểu thuyết. Nhân viên phục vụ đi tới “Không biết hai vị muốn dùng gì ạ?” Âu Việt trả lời. “Latte.” Chung Hựu Huy cũng nhanh chóng lên tiếng. “Tôi cũng như vậy.” Nhân viên phục vụ ghi lại rồi mỉm cười nói. “Hai vị chờ một chút, đồ uống sẽ được mang lên ngay ạ.” Chung Hựu Huy cất kỹ danh thiếp rồi lấy cặp tài liệu đưa về phía Âu Việt. “Anh Âu, đây là bản hợp đồng ký với khách hàng của công ty chúng tôi, mời anh xem qua, có vấn đề gì xin cứ việc nói.” Âu Việt nhận file tài liệu, nhìn cậu. “Cậu đang lo lắng à?” “À vâng, có một chút ạ.” “Không sao đâu, tôi sẽ không làm khó cậu.” Chung Hựu Huy ngại ngùng. Biết thế này cậu đã đến hỏi kinh nghiệm gặp khách hàng của quản lý trước khi đến đây rồi. Bây giờ cậu không biết phải làm gì, Âu Việt đang xem tài liệu, cậu có nên nói thêm gì không? “À, đúng rồi.” “Sao?” Âu Việt ngẩng đầu nhìn cậu. Chung Hựu Huy cố lấy dũng khí, một hơi nói hết những thông tin cậu đã được dạy. “Nếu so sánh với cổ phiếu, thì đầu tư vào vàng cùng với ngoại tệ sẽ an toàn hơn, vì có thể mua tăng mua giảm, còn có thể mua bảo hiểm, khống chế tổn thất ở phạm vi cố định. Hơn nữa giao dịch vàng là dạng giao dịch T+0, tức là giao dịch ngay lập tức , mua nhanh bán nhanh, thực hiện giao dịch 24/7 không có thời gian giới hạn.” Âu Việt nghiêm túc nghe cậu nói xong. “Còn gì nữa?” Còn có sao? Chung Hựu Huy nghĩ nghĩ rồi nói thêm. “Giao dịch vàng mang phạm vi toàn cầu nên sẽ khó bị một tổ chức hay cá nhân nào tác động ác ý gây ảnh hưởng đến thị trường, tương đối thông suốt.” Âu Việt đặt hợp đồng lên mặt bàn. “Vậy tôi đầu tư 100 vạn. Chỉ định cậu là người chịu trách nhiệm giao dịch, mỗi ngày đều phải báo cáo tình trạng đầu tư cho tôi.” 100 vạn, đây chính là khách hàng cực kì lớn. Chung Hựu Huy ngẩn người, cảm thấy có chút lo lắng. “Không giấu gì anh, tôi vẫn là sinh viên, tranh thủ nghỉ hè nên đến công ty thực tập. Anh đầu tư số tiền lớn như vậy nên giao cho nhân viên chuyên nghiệp của công ty sẽ tốt hơn.” “Không sao, cậu cứ tiến hành đầu tư, lời lỗ như thế nào tôi đều chấp nhận.” Chung Hựu Huy rất muốn hỏi, sao anh có thể tin tưởng một người mà anh mới gặp mặt lần đầu tiên như vậy? “Làm việc gì cũng cần một quá trình học tập và thử nghiệm. Hơn nữa công việc của cậu chỉ có thể kiếm tiền từ tiền lãi giao dịch. Nếu cậu giao cho người khác, tiền lãi này cũng bị chia đi một nửa. Cậu thử tính xem, như vậy thì cậu sẽ mất rất nhiều tiền lương.” ☆ Ký kết hợp đồng Chung Hựu Huy cảm thấy rất khách hàng của mình quá giỏi, anh thậm chí còn biết tiền lương của cậu tính như thế nào. Khách hàng do cậu kiếm được nếu giao cho một người khác chịu trách nhiệm thì tiền lãi cũng sẽ phải chia đôi, như vậy cậu sẽ rất thiệt, vì ký được một khách hàng không dễ dàng gì. “Cậu còn vấn đề gì không? Nếu không thì chúng ta có thể ký hợp đồng ngay bây giờ.” Âu Việt nói. Chung Hựu Huy hoàn toàn rơi vào thế bị động, cậu có một chút do dự lo lắng, nhưng ngược lại cũng có cả cảm giác muốn khiêu chiến. Cậu đã luyện tập tiến hành các thao tác đầu tư và nghiên cứu thị trường rất nhiều lần, nhưng chưa có một lần thực chiến nào cả. Vị khách hàng đầu tiên đầu tư những 100 vạn, cậu biết là mình vẫn còn thiếu sót rất nhiều kinh nghiệm và khả năng làm sai là rất cao, nhưng Âu Việt nói đúng, làm gì cũng cần một quá trình học tập và thực nghiệm… Cuối cùng, Chung Hựu Huy gật đầu. Việc ký hợp đồng diễn ra cực kì nhanh chóng và thuận lợi hơn so với suy nghĩ của cậu rất nhiều. Âu Việt nhấp một ngụm cà phê, im lặng nhìn Chung Hựu Huy nghiêm túc xem lại từng tờ hợp đồng. Kiểm tra xong, cậu cất hợp đồng vào file tài liệu rồi nhìn anh nói. “Anh Âu, không biết anh còn vấn đề gì không ạ?” Âu Việt đặt cốc cà phê xuống bàn. “Cậu từng lồng tiếng cho một video của game Kiếm Tam đúng không?” Chung Hựu Huy do dự gật đầu. Đúng là năm ngoài cậu có lồng tiếng cho một video của Kiếm Tam. Nhưng mà sao anh Âu lại biết chuyện này? Chẳng lẽ anh ấy đã từng xem video đấy rồi nhận ra giọng nói của cậu? “Giọng của cậu rất đặc biệt.” Âu Việt nói. “Cũng bình thường thôi ạ.” Chung Hựu Huy ngại ngùng trả lời. Không ngờ đi gặp khách hàng lại còn có thể kéo đến chuyện cậu đi lồng tiếng trên mạng. “Cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” “Tôi đang học đại học năm 3.” “Oh, vậy bây giờ cậu đang trọ ở trường à?” “Vâng.” “Cậu học trường nào?” “Đại học G ạ.” “Tôi ở cách trường của cậu cũng không xa lắm.” Chung Hựu Huy suýt buột miệng hỏi xem anh ở đâu, nhưng chợt nhớ ra vấn đề thông tin riêng của khách hàng nên không dám hỏi nữa. Lúc này di động của Âu Việt vang lên, anh nhấc máy, người ở đầu dây bên kia nói gì đấy, anh chỉ trả lời lại một câu “Tôi sẽ về ngay” rồi cúp điện thoại. Nhìn về phía Chung Hựu Huy, anh nói. “Công ty có chút chuyện, tôi phải đi về trước.” “Anh Âu cứ đi đi ạ.” “Cậu cứ đăng kí số tài khoản cho tôi, tiền sẽ được chuyển khoản đến trong vòng hai ngày. Tối nay tôi sẽ gọi lại cho cậu.” “Vâng ạ.” Âu Việt đứng dậy, lấy ví tiền ra. Chung Hựu Huy vội ngăn anh lại. “Anh Ân, anh cứ bận việc đi ạ, để tôi trả tiền cho.” “Tôi hẹn cậu ra ngoài, đương nhiên tôi phải trả tiền rồi.” Chung Hựu Huy. “…” Chung Hựu huy vừa về đến công ty, quản lí liền vội vàng đến hỏi chuyện. Nhìn con số nhập trong hợp đồng, ông lắp bắp kinh hai, vỗ vai cậu nói. “Không tồi không tồi, lần đầu tiên liền kéo được một khách hàng lớn như vậy.” “Cũng do cháu may mắn.” Chung Hựu Huy xác định công việc này rất cần sự may mắn. Nếu không may thì có gọi mấy nghìn cuộc điện thoại cũng không có cái nào thành công, mà nếu may mắn gặp được một khách hàng có ý định đầu tư từ trước, thì chỉ cần một cuộc gọi là xong việc. Người thực tập ngồi cạnh cậu cũng duỗi đầu lại đây. “Hựu Huy, để tôi tính cho cậu. khách hàng lớn 100 vạn, nếu mỗi ngày cậu tiến hành đầu tư 3 4 lần, một tháng tính ra cậu có thể kiếm được 2 vạn luôn ấy.” Vốn Chung Hựu Huy không để ý đến chuyện tiền lương nên cũng chưa tính thử bao giờ, giờ nghe được con số 2 vạn cậu cảm thấy rất bất ngờ. Vì cậu vẫn đang là sinh viên, một tháng kiếm được 2 vạn là một con số lớn nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu. Cộng việc giao dịch vàng và ngoại tệ rất khó kiếm khách hàng, mà giữ được khách hàng lâu dài lại càng khó hơn. Khách mà kiếm được nhiều lãi thì họ sẽ rất vui vẻ duy trì quan hệ hợp tác với công ty, nhưng nếu mà bị lỗ là ngay lập tức họ có thể hủy hợp đồng và rút tiền về. Cho nên điều quan trọng nhất chính là phải giúp khách kiếm được tiền. Xong bữa tối, Chung Hựu Huy liền ôm lấy quyển sách phân tích biểu đồ hình nến, đồng thời mở máy tính tìm hiểu về các tin tức chính trị kinh tế quốc tế, vì giá vàng và ngoại tệ thường chịu ảnh hưởng trực tiếp bởi biến động kinh tế chính trị toàn cầu. Lúc này, chuông điện thoại của cậu vang lên. Nhìn thấy hai chữ “Anh Âu” hiện lên trên màn hình điện thoại, cậu ngẩn người, không nhờ khách hàng lại gọi cho cậu thật. Bạn cùng phòng ký túc đều đang chơi game, Chung Hựu Huy cầm di động ra ban công rồi mới nghe máy. Điện thoại vừa thông, cậu liền lễ phép lên tiếng. “Chào anh Âu.” “Cậu đang ở ký túc xá à?” “Vâng.” “Cậu đang làm gì?” “Tôi đang xem tin tức.” “Gửi cho tôi id QQ với wechat của cậu. Để tôi add.” Chung Hựu Huy hơi ngạc nhiên, không ngờ tổng giám đốc mà cũng sử dụng QQ với wechat. Nhưng là yêu cầu của khách hàng, cậu đương nhiên phải ngoan ngoãn nghe theo. Gửi id QQ và wechat qua được mấy phút thì cậu thấy góc bên dưới màn hình máy tính hiện lên thông báo của QQ. Chung Hựu Huy ấn vào thông báo, có một tin nhắn đến từ người lạ có tên là “Âu Việt”. Nhìn thấy hai chữ Âu Việt, cậu lập tức ấn đồng ý. Tò mò mở trang cá nhân của anh ra, cậu phát hiện đây là một tài khoản mới lập. QQ nhấp nháy báo tin nhắn đến, là Âu Việt. Âu Việt Mau đồng ý lời mời kết bạn trên wechat Thiển Mặc Vâng vâng Chung Hựu Huy dùng di động mở wechat, ấn vào phần thêm bạn, tìm tên Âu Việt rồi gửi lời mời kết bạn. Âu Việt đồng ý, hai người trở thành bạn bè. Wechat của anh quả nhiên cũng không có hoạt động gì. Âu Việt Ngày mai mấy giờ cậu tan làm? Thiển Mặc 5h ạ Âu Việt Cùng đi ăn tối đi, tôi đến đón cậu Nhìn thấy dòng chữ này Chung Hựu Huy không biết phải trả lời như thế cũng nghe mọi người trong công ty kể về chuyện đi ăn với khách, nhưng đến lượt cậu thì cứ cảm thấy lạ lạ. Thiển Mặc tôi tự đi cũng được, anh cho tôi xin địa chỉ Âu Việt Tiện đường tôi đón cậu luôn, không muốn đi nhờ xe à? Thiển Mặc > Không phải Giật mình nhìn icon mình vừa gửi, Chung Hựu Huy ôm mặt hối hận.. Bình thường nói chuyện với bạn bè cậu hay thêm icon, nhưng không biết tổng giám đốc Âu người ta nhìn thấy sẽ nghĩ gì… có khi nào anh ấy sẽ nghĩ cậu trẻ con và không đáng tin không? Âu Việt cậu dễ thương thật đấy Quả nhiên, QAQ… Bây giờ cậu là nhân viên trong một công ty đầu tư rồi, trong tay còn có hợp đồng trị giá hàng trăm vạn, bị người ta nói dễ thương không biết nên vui hay buồn… Âu Việt mai tan làm nhớ chờ tôi ở trước công ty. Tôi còn chút công việc cần giải quyết. Tạm biệt cậu. Nhớ đi ngủ sớm. Thiển Mặc Vâng chúc anh ngủ ngon Âu Việt Ngủ ngon Nhìn trạng thái của Âu Việt biến thành màu xám, Chung Hựu Huy mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Biểu tượng QQ ở góc màn hình nhấp nháy liên tục, cậu mở ra xem, toàn là tin nhắn đến từ những người cùng nhóm lồng tiếng. Tiểu Annie Mặc Mặc đại nhân, cầu nhận kịch bản, cổ phong đam mỹ, lạnh lùng thụ với si tình công *^_^* Thiển Mặc Dài tập à? Tiểu Annie Uhm, đại khái sẽ chia thành 3 phần Thiển Mặc Xin lỗi, dạo này tớ hơi bận, không có nhiều tgian nên không thể nhận dài tập được Tiểu Annie [Ngồi xổm ở góc đếm nấm mốc] người ta thích giọng nói lạnh lùng của đại nhân lâu rồi, tìm mãi mới được một kịch bản phù hợp lại còn phải vất vả xin bản quyền, vậy mà Mặc Mặc không nhận TAT Thiển Mặc … Xin lỗi Tiểu Annie Mặc Mặc đại nhân đừng xin lỗi. Công việc bận rộn không nhận được người ta hiểu mà. Dù sao kịch bản này tớ nhận về là vì Mặc Mặc, khi nào cậu rảnh thì bọn mình bắt đầu là được. Thiển Mặc thế thì sợ hơi lâu, chắc phải ba bốn tháng nữa cơ > Tiểu Annie Không sao ╭╯^╰╮Người ta chờ được. Tại vì người ta đã lỡ thích giọng nói của Mặc Mặc mất rồi~ Thiển Mặc 😀 Tiểu Annie Mặc Mặc, lần này tớ định mời cả Đường Đường tham gia, vai si tình công. Tớ phát hiện giọng của hai người rất hợp nha, cảm giác CP rất rõ ràng ^v^ Thiển Mặc o╯□╰o Đường Đường hình như chỉ nhận kịch có Khán Vũ Thính Phong thôi mà Tiểu Annie Cái gì cũng phải có ngoại lệ chứ. Tuy giọng của Đường Đường với Thính Phong đại nhân được công nhận là chuẩn CP, nhưng người ta cảm thấy Đường Đường với Mặc Mặc cũng xứng đôi mà ╮╯_╰╭ Thiển Mặc … Chia rẽ CP của người ta, cảm thấy tội lỗi quá. Chung Hựu Huy bỗng nhớ ra hôm nay Âu Việt nhắc đến video Kiếm Tam, video kia cậu lồng tiếng cũng vào dịp nghỉ hè của năm thứ 2 đại học. Cậu có xem video ấy một lần nhưng không lưu lại, cũng không nhớ tên là gì để lên mạng tìm. Nhưng cũng may là người biên tập video còn ở trong list bạn bè của cậu. Thiển Mặc Buzzz Xin hỏi bạn có còn lưu video Kiếm Tam mà năm ngoái bạn liên hệ tôi lồng tiếng không? Biên tập Kiếm Tam ⊙o⊙ ô tôi đang nhìn thấy ai đây? Mặc Mặc sama chủ động liên lạc với tôi! Thiển Mặc Người ta đến vì muốn xin video -_- Biên tập Kiếm Tam nga, video, hihi, còn lưu còn lưu, cả video lẫn file mp3 đều có đủ cả. Thiển Mặc Gửi video cho tôi đi Biên tập Kiếm Tam Ok, sama chờ một chút nhé Thiển Mặc Ok cám ơn rất nhiều [mỉm cười] ___ Không chỉ sở hữu ngoại hình hoàn hảo lại đa tài xuất chúng, Ngô Diệc Phàm, Lộc Hàm, Hoàng Tử Thao... còn khiến nhiều người ngưỡng một bởi khối tài sản "kếch xù" mà mình sở hữu. 1. Hoàng Tử Thao Có bố là Hoàng Trung Đông - một thương gia tại Thanh Đảo sở hữu khối gia sản 20 tỉ NDT 67 nghìn tỉ đồng, Hoàng Tử Thao nhiều lần khiến fan "choáng ngợp" trước màn tiêu tiền mà không cần suy nghĩ của mình. Sau khi rời khỏi EXO, Hoàng Tử Thao lập studio riêng cho mình và ra mắt với tư cách nghệ sĩ solo vào năm 2015, cho đến nay anh chàng đã tham gia rất nhiều hoạt động trong làng giải trí như ra mắt 2 mini album, tổ chức mini concert, và phát triển sự nghiệp diễn xuất với các bộ phim như Mùa hè, Chân dung tuổi 19, Thiết đạo phi hổ, Yêu em từ cái nhìn đầu tiên,... anh cũng tham gia chương trình Laws of the Jungle bản Trung Quốc. Sự nghiệp đang ngày càng phát triển "phú nhị đại" Hoàng Tử Thao hứa hẹn sẽ ngày càng tiến xa hơn trong làng giải trí xứ Trung. Hoàng Tử Thao có bố là Hoàng Trung Đông - một thương gia tại Thanh Đảo. Hoàng Tử Thao thường đăng tải hình ảnh về ngôi nhà biệt thự, hàng hiệu và siêu xe của mình lên mạng xã hội. Không chỉ là "phú nhị đại" giàu có, sự nghiệp của Hoàng Tử Thao đang ngày càng phát triển, hứa hẹn ngày càng tiến xa hơn trong làng giải trí xứ Trung. 2. Hoa Thần Vũ Giành ngôi vị quán quân cuộc thi Super Boy năm 2013, kể từ đó Hoa Thần Vũ dần trở thành cái tên sáng giá trong số các ca sĩ trẻ hiện nay. Bên cạnh đó Hoa Thần Vũ còn được biết đến là con trai của phó chủ tịch hội đồng Tập đoàn vàng bạc đá quý Hoa Phúc Khuê lớn nhất tỉnh Hồ Bắc. Là công tử giàu có thế nhưng Hoa Thần Vũ không hề khoe khoang hay ỷ lại vào gia thế của mình mà luôn nỗ lực theo đuổi sự nghiệp ca hát, chính điều này đã giúp Hoa thần Vũ nhận được nhiều thiện cảm từ phía khán giả. Hoa Thần Vũ là con trai của phó chủ tịch hội đồng Tập đoàn vàng bạc đá quý Hoa Phúc Khuê lớn nhất tỉnh Hồ Bắc. Siêu xe và căn hộ nằm trong khu đô thị hạng sang tại Bắc Kinh của Hoa Thần Vũ. Hoa Thần Vũ là một trong những tài năng âm nhạc trẻ của Trung Quốc hiện nay, anh chàng cũng được yêu mến nhờ tính cách không khoe khoang, ỷ lại vào gia thế và mà luôn nỗ lực theo đuổi sự nghiệp ca hát. 3. Ngô Diệc Phàm Là một Hoa Kiều gốc Canada, tuy thông tin chính thức về gia cảnh của Ngô Diệc Phàm chưa từng được công khai thế nhưng rất nhiều truyền thông dự đoán gia đình anh "không phải dạng vừa". Ngay khi còn là thành viên của EXO Ngô Diệc Phàm đã sở hữu những bộ sưu tập trang sức phụ kiện đắt đỏ và sản phẩm thời trang của các hãng danh tiếng như Saint Laurent, Chrome Hearts... Tham gia tích cực các hoạt động nghệ thuật với vai trò ca sĩ, người mẫu, diễn viên... Ngô Điệc Phàm gần như phủ sóng ở mọi lĩnh vực, điều này mang về cho anh chàng thu nhập hơn 26 triệu tệ 91 tỉ VND trong năm 2015 và đưa anh chàng đứng vào vị trí thứ 42 trong top 100 người nổi tiếng quyền lực nhất trong làng giải trí Trung Quốc năm 2015 do tạp chí Forbes bình chọn. Ngô Diệc Phàm thường xuyên diện những trang sức phụ kiện đắt đỏ và sản phẩm thời trang của các hãng danh tiếng. Ngô Diệc Phàm tham gia tích cực các hoạt động nghệ thuật và gần như phủ sóng ở mọi lĩnh vực, năm 2015 anh chàng đứng thứ 42 trong top 100 người nổi tiếng quyền lực nhất trong làng giải trí Trung Quốc. 4. Lộc Hàm Là con trai của một gia đình quân nhân khá giả, từ lâu Lộc Hàm được nhiều người yêu mến gọi bằng cái tên "Thiếu gia Bắc Kinh". Không chỉ có bối cảnh tốt, Lộc Hàm còn được xem là một trong những "tiểu thịt tươi" có nhân kí cao của làng giải trí Trung Quốc hiện nay. Trong năm 2015-2016, Lộc Hàm liên tục tham gia hàng loạt các bộ phim như Trở lại tuổi 20, Tôi là nhân chứng, Đạo mộ bút kí... anh chàng cũng "phủ sóng" trong nhiều chương trình giải trí, đặc biệt là Running Brother - chương trình truyền hình thực tế ăn khách nhất Trung Quốc. Sở hữu lượng fan cực kì đông đảo, những tác phẩm của Lộc Hàm được phổ biến rộng rãi và nhiều người yêu thích, điều này mang về cho Lộc Hàm thu nhập hơn 28 triệu NDT 98 tỉ VND vào năm 2015. Lộc Hàm là con trai của một gia đình quân nhân khá giả, và thường được gọi bằng cái tên "Thiếu gia Bắc Kinh". Bộ sưu tập đồng hồ "cực khủng" của Lộc Hàm. Những tác phẩm của Lộc Hàm luôn được yêu thích và phổ biến rộng rãi, hứa hẹn ngày càng tiến xa trên con đường nghệ thuật. 5. Lý Dịch Phong Xuất thân từ một gia đình bình thường thế nhưng Lý Dịch Phong hiện đang là một trong những ngôi sao hàng đầu có thu nhập "khủng" của làng giải trí Hoa ngữ với 69 triệu NDT 250 tỷ đồng vào năm 2015. Sở hữu gương mặt điển trai, thân hình hoàn hảo và đời tư trong sạch, Lý Dịch Phong luôn nhận được sự ủng hộ và yêu mến nhiệt tình của khán giả. Sau thành công của hàng loạt bộ phim như Cổ kiếm kì đàm, Hoạt sắc sinh hương, Đạo mộ bút kí và mới đây là Ma tước, Tru Tiên, tên tuổi của Lý Dịch Phong ngày càng được nâng cao và trở thành mối quan tâm hàng đầu của truyền thông cũng như khán giả. Bên cạnh lĩnh vực diễn xuất, Lý Dịch Phong còn thường xuyên xuất hiện trên bìa các tạp chí lớn như LifeStyle, Men’s Health, Elle Men, Popular Movie, Bazaar Men’s Style… và tham gia nhiều sự kiện lớn trong và ngoài nước. Năm 2015, Lý Dịch Phong đứng vị trí thứ 9 trong bảng xếp hạng 100 người nổi tiếng quyền lực nhất trong làng giải trí Trung Quốc do Forbes bình chọn. Lý Dịch Phong là một trong những ngôi sao hàng đầu của làng giải trí xứ Trung hiện nay. Không chỉ có nhiều tác phẩm diện ảnh nổi bật, Lý Dịch Phong còn đóng hàng loạt quảng cáo và là đại diện của 17 nhãn hàng. Anh còn thường xuyên xuất hiện trên trang bìa các tạp chí hàng đầu Trung Quốc. Lý Dịch Phong đứng đầu Bảng xếp hạng TOP 100 ngôi sao Trung Quốc có giá trị thương mại của Tạp chí China Business News số tháng 9/2015. Nguồn ảnh Internet Hứa Huy không kiên nhẫn quay đầu đi, tiếp tục đùa nghịch di động, “Có chuyện mau nói, có rắm mau thả, không nói không rắm thì yên tĩnh mà ăn cơm của mày đi.”Liêu Thắng Anh bình thường quen đùa nghịch cùng gã, cũng không so đo, đặt mông ngồi xuống đối diện, chọn vài món ngon nhanh chóng ăn.“Không phải nói hôm nay mày ăn sinh nhật cùng mấy ông bà già sao, sao lại một mình chạy đến đây ăn mảnh?”Hứa Huy vừa nghe hắn nhắc tới việc này liền nổi giận, đem những lời lải nhải vừa rồi thuật lại một lần, cuối cùng tổng kết lại một câu, “Đàn ông hai mươi sáu tuổi còn chưa kết hôn có phải đều nên bắn chết?”Liêu Thắng Anh cười rũ ra, vừa cười vừa nói, “Nhà mày quá phong kiến, anh trai tao đã ba mươi hai, ông bà già nhà tao còn chưa bao giờ nói ổng một câu.”Hứa Huy lắc đầu không thể tin, “Mẹ nó, thật hâm mộ anh trai mày.”“Với cái tiêu chuẩn cao như mặt trăng của nhà mày, mày có thể tìm được vợ mới là có quỷ.”“Đó là tiêu chuẩn của bọn họ, liên quan quái gì đến tao. Chỉ cần tao thích, quan tâm mấy tiêu chuẩn kia làm gì, cứ thế mang về nhà là được.”“Ha ha, không sợ ông bà già băm mày ra?”“Muốn băm tao còn phải bước qua bà nội tao đã, một nhà còn trông vào tao nối dõi tông đường đấy, ai dám đụng đến tao?”“Thôi đi, nhìn mày kiêu ngạo kìa. Nói thật, nhiều năm như vậy, mày thật chưa bao giờ coi trọng ai sao?”Hứa Huy nghĩ nghĩ, từ con bé “mối tình đầu” kia đến giờ, tính tính cũng chưa đến mười ngón tay, gã ưa đùa giỡn, với phương diện kia cũng không phải thiếu hứng thú, nhưng lại không ưa nuôi tình nhân. Luôn cho rằng dạng phụ nữ gì cũng dễ như trở bàn tay, lên giường cũng đều là một cảm giác đó, dần dần cũng không ham thích. Chỉ khi nào có nhu cầu mới đi tìm vài cô, không bao lâu liền chia tay, cho nên mỗi lần yêu đương đều không lâu dài.”Coi trọng thì cũng có, chỉ là chưa đến mức muốn đem về nhà. Bị một đứa con gái buộc lại có phải là ngốc không, khẳng định tao còn chưa chờ được kết hôn đã chán.”Liêu Thắng Anh lườm gã một cái, “Quỷ phong lưu!”Hứa Huy khinh thường mà hừ một tiếng, “Mày thì tốt hơn tao chỗ nào?!”Liêu Thắng Anh đột nhiên nghĩ đến cái gì, tinh thần tỉnh táo.”Ha ha, tao nói này, nếu mày muốn tìm một cô có thể mang về báo cáo kết quả công tác, tao có biết một người.”Hứa Huy cau mày nghĩ, đầu óc tên này làm sao vậy, nói nãy giờ vẫn không hiểu, gã nói muốn tìm một cô khi nào?“Bạn à, em gái này cũng không phải loại phổ thông đâu, không dám nói ngàn năm khó gặp, cũng là trăm năm mới tu thành, muốn suy nghĩ một chút không?”Mẹ nó, ra là một bạch cốt tinh!Hứa Huy lắc đầu, tỏ vẻ không tin. “Trong tay mày mà có mặt hàng tốt gì, hàng tốt mày còn có thể đem cho tao không, tao cũng không định ăn đồ thừa của mày.”“Sao có thể thế được, tao là có gan nghĩ xấu không có gan làm bậy, cọp mẹ nhà tao còn không lột da tao ra.”“A, không nhìn ra mày còn sợ vợ nha!”“Không dông dài với mày, cô gái kia tao đã gặp rồi, khá tốt, là bạn học đại học của Thiến Nhi, mặc dù không thể gọi là khuynh quốc khuynh thành, cũng coi là chim sa cá lặn. Chủ yếu là khí chất kia tuyệt đối không thể chê. Gọi là cái gì ấy nhỉ, “yên lung hàn thủy nguyệt lung sa”, đúng, chính là câu này, nếu đã thấy cô ấy, liền mặc kệ những nước kia trăng kia, cô ta vừa đứng đó, liền đẹp đến như mộng ảo vậy, như khói như lụa ấy, aiz, tao cũng không nói nữa, mày gặp sẽ biết.” Khói ***g nước lạnh trăng ***g cát Trích từ bài thơ Bạc Tần hoài của Đỗ MụcBạc Tần HoàiYên lung hàn thủy nguyệt lung saDạ bạc Tần Hoài cận tửu giaThương nữ bất tri vong quốc hậnCách giang do xướng Hậu Đình Hoa— Bản Dịch của Trần Trọng San —Thuyền Đậu Sông Tần HoàiKhói trùm nước lạnh, trăng ***g cátThuyền đậu Tần Hoài, cạnh tửu gái không hay buồn nước mất,Bên sông còn hát Hậu Đình HoaHứa Huy run rẩy xoa da gà trên người, “Làm khó mày còn có thể nặn ra được một câu thơ.”Liêu Thắng Anh ném chiếc đũa, dựa vào lưng ghế, sờ sờ cái bụng tròn xoe, “Cô ta cái gì cũng tốt, chỉ là mệnh không tốt lắm. Sinh ra ở nông thôn, trong nhà cũng không có tiền, vất vả cố gắng thi lên đại học cho rằng có thể đổi vận, ai biết lại bị phân đến quặng mỏ W, mày cũng biết chỗ kia đi, cái quặng mỏ ở ngoại ô thành phố ấy. Cho nên nói, đầu năm nay không có tiền không có quan hệ, muốn làm gì cũng khó. Mấy cái này còn không phải là một câu nói của mày thôi à. Tao nghe Thiến Nhi nói lúc vừa nhận được thông báo chuyện này, cô ta còn không thèm chảy một giọt nước mắt, có cá tính nha. Aiz, vốn tao không dám giới thiệu cho mày, nhưng Thiến Nhi cả ngày quấn lấy tao muốn tao tìm một người tốt chút giới thiệu cho cô ta, hai người là bạn tốt, cô ấy cũng không muốn nhìn bạn bè khó khăn, muốn giúp một chút. Tao nói, bạn bè của tao tùy cô ấy chọn, cô ấy lại đi coi trọng mày, nói điều kiện của mày tốt nhất, để Giai Giai từ chim sẻ biến thành phượng hoàng. Tao nói người nào mà không được, nhìn tiêu chuẩn của nhà mày đi, Giai Giai không xứng đâu. Nhưng Thiến Nhi không nghe, nói cái gì mà hiện tại lưu hành cái gì mà motip tình yêu cô bé lọ lem, biết đâu mày lại thích. Liều chết liều sống quấn lấy tao muốn tao giới thiệu. Thế nào, bạn, muốn gặp hay không, mày nói một câu coi!Hứa Huy nghĩ thầm rằng bạn bè của gã cũng thật là tốt, ngay cả ý tưởng coi gã là rùa vàng cũng nói trắng ra như thế, loại làm quen này, ai còn dám đi! Hứa Huy nhăn mày, “Còn nói muốn tao mang về báo cáo kết quả công tác, người như vậy, tao làm sao đem về! Cửa còn chưa vào đến, đã bị mẹ tao đánh ra.”“Ha ha, cứ cái kiểu của nhà mày, người bình thường còn ai dám đến, mày còn định đi tìm con gái nhà thị trưởng thật đấy à? Mày nha, chủ yếu là còn chưa gặp Giai Giai, bảo đảm mày gặp xong sẽ không nói thế, mẹ mày dù là lấy pháo ra nổ cũng không đuổi được mày ra.”Hứa Huy bị hắn chọc cười, cười cười nói “Thực sự tốt đến như thế? Đi đi, vậy đi gặp xem, tao còn muốn nhìn xem khói này lụa này là bộ dáng gì.”Hứa Huy bên này mới vừa buông ly nước, đã thấy Liêu Thắng Anh lấy điện thoại di động ra liên lạc với bạn gái, bảo lập tức đưa người đến quán cà phê gần Huy nhướng nhướng mày, “Động tác của mày cũng quá nhanh đi,sao phải vội vậy?”Liêu Thắng Anh liếc gã một cái, “Còn không phải là sợ mày đổi ý sao, sớm thấy sớm xong, hài lòng hay không là ý của mày, dù sao trách nhiệm của tao đã xong.”Hứa Huy nói “Mày làm bà mối cũng quá thiếu trách nhiệm đi!”“Tao còn chưa lấy tiền công mai mối đâu!” Liêu Thắng Anh lau miệng, thúc gã nhanh chóng thanh toán, lại kêu gã đi sang quán cà phê bên giác lần đầu tiên thấy Lâm Giai Giai của Hứa Huy là, thực sự có chút rạo rực gì gọi là “Thanh thủy xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu sức” Hứa Huy xem như được lĩnh hội sâu sắc.Trích trong Kinh loạn li hậu, thiên ân lưu Dạ Lang ức cựu du thư, hoài tặng Giang Hạ Vi thái thú lương tể –. Có ý tứ là giống như phù dung mới lộ ra khỏi nước trong, tươi đẹp đầy chất phác, tựa như trang sức không hề được tạo hình, đẽo gọt. Tức là tự nhiên là vẻ đẹp hoàn mỹ nhất.Tóc buộc đuôi ngựa, mặt không son phấn, mặc một cái áo gió đơn giản thanh lịch, Lâm Giai Giai trông sạch sẽ thanh thuần như giọt sương mai Huy sống hai mươi sáu năm, lần đầu tiên nhìn một người phụ nữ đến ngẩn Thắng Anh đẩy đẩy cánh tay gã, cười trộm, “Làm gì vậy, không chào hỏi đi!”“A?” Hứa Huy lấy lại tinh thần, xấu hổ mà cười cười, “Ngại quá. Tôi là Hứa Huy, xin chào.” Nói xong, vươn tay phải.“Ha ha” Trần Thiến đứng bên cạnh Lâm Giai Giai nhịn không được cười ra tiếng, Liêu Thắng Anh cũng phải đỡ trán, “Bạn à, có thể đừng như vậy được không, mày tưởng đang tiếp lãnh đạo đấy à?”Mặt Hứa Huy thoáng cái đỏ thẫm, ngại ngùng thu tay về, khụ khụ hai tiếng, “Xin lỗi.”Gã cũng dọa người quá đi, bình thường dạng mỹ nữ nào còn chưa thấy, một Lâm Giai Giai thế mà có thể làm gã trở thành như chết!Liêu Thắng Anh ở bên cạnh tiếp lời, “Giai Giai, em đừng để ý, bạn của anh chỉ đang hồi hộp thôi, không có cách nào, nó còn chưa bao giờ thấy qua người đẹp như vậy đâu.”Hứa Huy thật muốn lấy cốc cà phê trên bàn ném vào cái miệng rộng của mặt Lâm Giai Giai từ đầu tới cuối vẫn luôn mỉm cười thản nhiên, “Không sao. Xin chào, em là Lâm Giai Giai.”Hứa Huy không thể không thừa nhận mỹ nữ chân chính không chỉ khuôn mặt xinh đẹp, cả giọng nói cũng giống như hoàng oanh xuất cốc thanh thúy dễ nghe. Mà Lâm Giai Giai thực sự có thể gọi là một mỹ nữ tiêu xong, bốn người lần lượt ngồi Thiến cười nói “Cũng không thể trách Hứa Huy như vậy, thật sự là Giai Giai của chúng ta rất xuất chúng. Nhớ năm đó ở trường học, cô ấy chính là đệ nhất mỹ nữ toàn học viện danh xứng với thực, người theo đuổi xếp hàng từ ký túc xá tới tận ngoài cổng trường còn dư. Còn có người trường khác nghe tiếng đến gặp cô ấy, cũng không phải em khoa trương, Hứa Huy anh cũng thấy đấy, phàm là người lần đầu gặp Giai Giai, đều phản ứng như vậy.”Lâm Giai Giai hơi quay mặt đi, rũ mắt gọi “Trần Thiến.”Biểu tình vẫn vân đạm phong khinh như vậy, xem ra khích lệ như này đối với cô mà nói cũng là bình thường như ăn cơm.mây nhạt gió nhẹ, đại loại là gió thổi phất phơ, mây trôi lững lờ, chỉ thời tiết đẹp. Xuất phát từ thơ Trình Hạo- Xuân nhật ngẫu thành Vân đạm phong khinh cận ngọ thiên, Bàng hoa tùy liễu quá tiền xuyên. Hay được mượn để biểu đạt tâm cảnh điềm đạm, nhàn nhã, an tĩnh.Hứa Huy cũng cười, “Anh cùng tuổi với Thắng Anh, về sau cũng gọi em là Giai Giai, được không?”Lâm Giai Giai liếc mắt nhìn gã, “Được.”Liêu Thắng Anh vừa nhìn Hứa Huy giả vờ đứng đắn đã muốn cười, “Thôi nào, mọi người đều là bạn bè, không gọi tên thì gọi là gì, Lâm tiểu thư? Hứa tiên sinh? Không được, Thiến Thiến, mau xoa giúp anh, da gà anh đều nổi lên cả rồi.”Trần Thiến cười vỗ vỗ cánh tay Huy không để ý tới trêu chọc của hắn, tiếp tục nói, “Giai Giai năm nay vừa bắt đầu đi làm sao?”“Không phải, đã được một năm.”“Nghe Thắng Anh nói em làm việc ở quặng mỏ, làm gì ở đó vậy?”“Làm ở nhà máy điện tại quặng mỏ, chủ yếu là việc xét nghiệm.”Hứa Huy có vẻ không hiểu, hỏi Liêu Thắng Anh bên cạnh, “Ở quặng mỏ còn có nhà máy điện à?”Liêu Thắng Anh bĩu môi, “Nhà máy điện nhỏ, mấy cái quặng mỏ đều có, cũng không phát được bao nhiêu điện, thuần túy là lãng phí tài nguyên. Qua vài năm nữa, quốc gia đều sẽ chỉnh đốn bỏ đi.”Hứa Huy gật gật đầu, Trần Thiến lại nói tiếp, “Em đã đến chỗ của bọn họ, vừa nghèo vừa loạn, một cái khách sạn cũng không có. Giai Giai của chúng ta mỗi ngày phải cùng năm người khác ở một phòng, mỗi người thời gian đi làm đều không giống nhau, không ngày nào có thể ngủ ngon. Anh xem, Giai Giai gầy đi kìa.”Chẳng biết tại sao nhìn ý bảo vệ của Trần Thiến khiến Hứa Huy nghĩ tới tú bà ở kỹ viện, mở miệng ra là “Hồng Nhi của chúng ta…” “Tiểu Hương của chúng ta…” “Vị đại gia này, nên trân trọng Kiều Kiều nhà ta nha!…”Hứa Huy cúi đầu uống cà phê, giấu đi nụ cười này Lâm Giai Giai liền mở miệng, “Cũng không đến nỗi như cậu nói, địa phương nhỏ có cái hay của địa phương nhỏ. Nơi đó có rất nhiều đồ ăn vặt mà trong thành thị không có, người ở đó cũng có tình nghĩa, hàng xóm láng giềng thân thiết, không giống như ở thành phố nhà nhà đều là cửa chống trộm lạnh như băng, không ai biết ai. Hơn nữa ông chủ của mình ở đó cũng không tồi, cho nên, cũng không cảm thấy khổ sở lắm.”Lời Lâm Giai Giai nói giống như một dòng nước mát chảy xuôi trong lòng Hứa Huy, hắn giương mắt đánh giá cô gái này một lần nữa, chỉ thấy tim mình đập thình mặt Lâm Giai Giai từ đầu tới cuối vẫn treo nụ cười mỉm thản nhiên, cô không giống những cô gái bây giờ cố tình ra vẻ đáng yêu hay hoạt bát táo tợn, bỏ đi phần mạnh mẽ, cô tựa như một đóa hoa nhài trắng trong không vương bụi hoa nhàn nhạt, mang theo thanh nhã và điền nhớ tới một câu nói không biết đã từng đọc qua trong cuốn sách nào, ngôn ngữ của cây hoa nhài – thanh thuần, trinh tiết, chất phác, cùng với… mê Huy tựa hẳn vào ghế dựa thả lỏng thân thể, nhìn không chuyển mắt vào gương mặt mê người của cô gái đối nghĩ, nói không chừng, gã thật sự trúng độc của cây hoa nhài này đêm đó, Hứa Huy gọi điện thoại cho Liêu Thắng Anh, hỏi tư liệu về Lâm Giai dù bị huynh đệ trêu chọc một phen, gã cũng không để ý, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, đây là đạo lý mọi người đều biết, không có gì đáng xấu hôm sau Liêu Thắng Anh đến nhà, đem những tin tức biết được từ Trần Thiến nói cho gã, cuối cùng vỗ vỗ bả vai gã nói lời thấm thía “Bạn à, hành động phải nhanh. Quốc bảo này mà để người khác giành trước, mày còn không nhục chết.”Hứa Huy tự tin tung hứng chìa khóa xe trong tay, miệng treo một nụ cười đắc ý “Yên tâm, cả thành phố S này còn chưa có cái gì mà tao không lấy được, mày chờ tin tốt của tao đi!”Vì thế, Lâm Giai Giai thuận lý thành chương mà thành ứng cử viên số một cho vị trí người yêu lý tưởng của Hứa Huy.

tôi là cao phú soái